30 thg 10, 2011

NÉN NHANG CHO ANH

XUAN DONG PHOTO-BLOG
Họa sĩ Hoàng Hồng Cẩm - photo : Nguyễn Đình Toán
 Chả nhớ em gặp anh từ năm nào, lâu lắm rồi nhưng em nhớ như in lần gặp anh đầu tiên và lần mình gặp nhau cuối cùng. Anh tuổi Hợi, sinh năm 59. Em cũng tuổi Hợi kém anh 1 giáp. 
 Đêm hôm đó, em đi uống chán chê với mấy hoạ sĩ trẻ đương thời trong đó có Trần Anh Quân. Khi cả lũ đã ngất ngây con gà tây thì Quân nhận được cú điện thoại từ đâu đó bèn rủ em - đi chơi tiếp. Ban đầu em cũng ngại vì đã say say, sau Quân nói có nhân vật hay lắm, em gật đầu đi theo. Đến quán nhậu gì đó trên đường Tăng Bạt Hổ em không nhớ tên ( chắc anh cũng chả nhớ đâu nhỉ ), bước chân vào quán em sững người khi thấy một nhân vật còm nhom, bé tẹo, đầu không sợi tóc, mặt mũi xù xì toàn u với cục đang ủ rũ bên nậm rượu đã vơi quá nửa. Hơi ái ngại nhưng thôi, kệ, ngồi lúc rồi cáo lui cho lịch sự. Em nghĩ bụng vậy

29 thg 10, 2011

NÓI NGẮN 02

XUAN DONG PHOTO-BLOG

 Sau mấy ngày mưa sụt sùi, tầm tã. Sáng nay trời có vẻ tạnh ráo nhưng vẫn âm u màu xám lạnh, thời tiết đã vào đông. Chả biết do thời tiết, hay do linh tính mách bảo mà thấy chẳng mấy vui. Sáng sớm ngồi cafe cóc trước cửa bể bơi, cảm giác có gì đó gờn gợn! Y như rẳng, đang cafe ngon ngắm phố đẹp, chiêm ngưỡng người qua đường co ro trong gió lạnh đầu mùa thì uỵch một cái, niềm vui bị đánh cắp, uỵch một cái như đạp vào mặt!. Huhu, tự dưng đang yên đang lành đang bay bổng thì rơi bịch một cái, xây xẩm mặt mày, buồn u ám xám ngoét như góa phụ chết chồng.Bực mình nhảy xuống bể bơi, bơi như quái thú bị thương. Sau một hồi lặn ngụp hùng hục quần nhau với nước, thở hồng hộc, rã rời như sau cuộc mây mưa. Chả thấy vơi đi tẹo nào mà có phần còn đầy cao hơn nữa.

27 thg 10, 2011

NÓI NGẮN 01

XUAN DONG PHOTO-BLOG
1h15’, đã sang ngày mới hơn 1 tiếng, chập chờn không ngủ được mò dậy tìm rượu uống cho đỡ buồn! đi qua khoảng sân nhỏ xuống nhà dưới ngồi ngắm đêm thấy sao lạnh lẽo. Đêm cuối tháng âm u lạnh, cái lạnh đầu mùa thường mang lại nhiều cảm xúc rất giá trị mà sao hôm nay mình thấy nó vô duyên. Dạo này ít khi thức khua, giờ này thường đã say mấy giấc. Hôm nay 30 âm lịch, ngày cuối tháng khó quên, chuyện buồn, vui lẫn lộn, chuyện cũ, mới đan xen theo nhau ập đến, lan sang cả tháng sau. Mệt thật ! Xưa các Cụ rất kiêng những chuyện kiểu như này vào ngày đầu tháng lịch âm. Mình chả tin lắm nhưng cũng thấy không mấy hay ho !

20 thg 10, 2011

TÂM LÝ PHỤ NỮ

XUAN DONG PHOTO-BLOG
  Mò mẫm vào trang của Đinh Vũ Hoàng Nguyên thấy cái này hay hay, mạn phép copy về nhà mình nhân ngày phụ nữ VN. Thế nào cũng có người đọc xong mặt đần như ngỗng... cho mà xem. hehe
Cách đây khoảng chục năm, mình lúc ấy tiệm cận tuổi ba mươi. Mình là con một, nên ông bà già cũng muốn mình lấy vợ. Nhưng chờ mãi, hai cụ cũng chẳng thấy mình đem cô nào về ra mắt.

Bà bác mình nói với ông bà già mình: “Thằng này có khi dát quá, nên không biết cưa gái!”. Ông bà già mình bảo: “Chả biết nữa!”

Thế rồi có lần bà bác đi hiệu sách, thấy ở đó có bày quyển Nghệ thuật làm quen với bạn gái, bà mới mua về tặng mình. Bà nói: “Chứ mà mày dát, là vì mày không biết cách nói chuyện, không có kinh nghiệm tán gái, đọc những quyển thế này người ta hướng dẫn cho, sau có gặp con gái cũng đỡ lắp bắp…”
Bác mình nhiệt thành thế thì đương nhiên mình cảm ơn. Nhận xong, mình cất trong đống sách lộn, cũng chẳng mở xem lần nào.

18 thg 10, 2011

LẠI LƯỚT QUA TÂY BẮC

XUAN DONG PHOTO-BLOG
Bức tranh hiếm hoi
 Vậy là mình lại vừa thực hiện xong một vòng tua Tây Bắc. Đi lần này là lần thứ tư, 3 lần trước đi theo hướng từ Tây sang Đông, lần này đi ngược lại, vui chân nên đi tiếp thôi chứ đúng lộ trình thì chỉ lên Sapa , sang TQ rồi về, cung đường này mình đã qua vài lần trải nghiệm nên cũng không mấy hứng thú. Đi vui bạn vui bè, nhưng dấu ấn miền cao thì chẳng có gì đặc biệt. Vẫn đường xá gập ghềnh ổ voi ổ trâu,  vẫn những vòng cua chóng mặt, vẫn đèo cao vực sâu núi đồi xác xơ, nham nhở do bàn tay khai phá của con người, sức người khiếp thật! cả một vùng núi non hùng vĩ bạt ngàn xưa là rừng thiêng nước độc, nay trơ trọi, loang nổ. Rừng ở đây giờ trở thành một danh từ xa lạ với con người. Vẫn những màu áo dân tộc đã trở lên quen thuộc bấy lâu, màu áo của những con người bản địa vô tư, hồn nhiên nhưng cần mẫn và cam chịu.